[Longfic] Chuyện tình Sông Nile – Chương 5

 by Cherry Ken

Part 5.1

Cảm giác đau nhức ở bả vai và cổ tay cùng với hô hấp khó khăn buộc Jaejoong phải mở mắt. Xung quanh cậu tối đen như mực, chẳng thể phân biệt được bất cứ thứ gì. Chỉ loáng thoáng nghe được tiếng nước dao động cùng cảm giác hơi chòng chành khiến cậu đoán bản thân đang ở trên một chiếc thuyền. Thảng hoặc xen vào giữa chuỗi âm thanh mơ hồ ấy là đôi ba câu đối thoại ngắn gọn. Dường như trên chiếc thuyền này không chỉ có mình cậu.

Khẽ cử động cơ thể, bấy giờ cậu mới phát hiện ra bản thân đang bị trói rất chặt. Sợi dây thừng lớn vòng qua bả vai, quấn dọc theo cánh tay, buộc ép hai cổ tay cậu lại với nhau. Hai cổ chân phía dưới cũng trong tình trạng tương tự. Miệng bị một miếng vải dày thít lại đến khó chịu.

Đôi mắt dần quen với bóng tối giúp cậu nhìn thấy hai bóng đen mờ mờ đứng cách mình không xa.

“Thật không tin nổi, không ngờ chúng ta có thể tóm được ả dễ dàng như vậy. Người nghĩ lần này hắn ta có chịu chấp nhận điều kiện mà Điện hạ đưa ra hay không?”

“Chắc chắn hắn sẽ chấp nhận. Đây là nước bài cuối cùng rồi. Ta cũng không tin hắn ta có thể bình tĩnh nhìn người mình yêu nhất bị đẩy đến bên bờ vực của cái chết mà bản thân lại ngồi yên được.”

“Nhưng…liệu có nhầm lẫn gì không? Cleona rõ ràng là nữ hoàng xinh đẹp nhất Ai Cập, còn người kia—lại là đàn ông.”

Trầm mặc một lát, tên kia mới đáp lại:

“…Ngươi còn nhớ hoàng phi Neffer chứ? Cách đây 50 năm, nghe đồn đó là vị hoàng phi xinh đẹp và được hoàng đế sủng ái nhất, nhưng chúng ta đều không hề tìm được ghi chép cụ thể về người này, chỉ có vài mẩu truyện nhỏ thôi. Hơn nữa, ta nghe dân chúng đồn rằng đó cũng là một người đàn ông, nhưng có vẻ hoàng đế muốn giấu kín chuyện này. Hoàng triều Ai Cập tuy không có lệnh cấm cụ thể, nhưng cũng không hoàn toàn chấp nhận và đồng ý công khai việc phi tần là nam giới. Vì thế, ta nghĩ, Cleona hoàn toàn có khả năng. Hơn nữa, nhìn gương mặt người kia đi, vẻ đẹp đó không hề khác so với lời đồn.”

“Cũng phải!”

“Thôi thôi. Chèo nhanh tay lên. Rạng sáng mai phải về tới biên giới rồi. Lần này tuyệt đối không được để sảy ra sơ xuất gì, nếu không chúng ta cũng khó toàn mạng.”

Đoạn đối thoại văng vẳng bên tai xen lẫn với tiếng khua nước vội vã khiến Jaejoong tỉnh táo hẳn. Nhưng ngoài cái tên Cleona có thể nói là khá quen thuộc ra thì những điều còn lại cậu đều không hiểu lắm. Khẽ nhíu mày, tất cả những gì cậu nhớ được là trước khi ngất đi là cậu có thấy một con rắn lớn với đôi mắt ánh lên sắc xanh thẫm kì dị đang khẽ khom mình cúi chào, sau đó khi tỉnh dậy thì đã thấy bản thân nằm ở đây, bị trói chặt như bó giò. Mà với tình trạng hiện tại, chín trên mười phần là cậu đã rơi vào một vụ bắt cóc và trở thành con tin bất đắc dĩ rồi. Có lẽ do lũ người này lầm tưởng cậu là Cleona. Thật đúng là cái số xui rủi xúc đổ đi không hết, vừa mới thoát khỏi vũng bùn này thì đã rơi luôn vào vũng bùn khác còn tồi tệ hơn gấp ngàn vạn lần rồi. Lại nói, giả sử cậu là “hàng thật” thì không sao, đằng này rõ ràng là “hàng giống thật” bị gom nhầm, không những thế lại còn khác cái khoản quan trọng nhất là giới tính, xem chừng đường về nhà còn xa xôi lắm.

Không gian buổi đêm tĩnh lặng đến nỗi một tiếng nước động cũng trở nên đặc biệt rõ ràng. Hai kẻ chèo thuyền thỉnh thoảng mới trao đổi với nhau vài câu thầm thì bàn bạc tiếng được tiếng mất. Jaejoong tuy đã tỉnh từ lâu nhưng không dám rút dây động rừng, vẫn nằm im lặng giả vờ bất tỉnh, trong lòng âm thầm tính cách thoát ra trước khi con thuyền chở bọn họ cập bến.

Nếu bây giờ lăn xuống nước, chắc chắn sẽ đánh động hai kẻ kia. Hơn nữa với tình trạng tay chân đều bị trói chặt thế này thì bơi là điều hoàn toàn không hề khả thi chút nào, cho dù có may mắn thoát được hai kẻ kia thì cũng không thoát được bụng hà bá. Mà chờ tới khi thuyền cập bến thì đã quá muộn rồi.

Thậm chí cậu còn chằng biết rõ bản thân đang ở nơi nào, vào thời điểm nào nữa.

“Chết! Có lính gác tuần tra!” – Một trong hai tên hốt hoảng quay lại nói. Trong lòng Jaejoong bỗng bùng lên một tia hi vọng. Nếu không phải vì miếng vải dày vẫn chặn ngang miệng, có lẽ cậu đã không ngăn nổi một tiếng kêu sung sướng.

“Nhanh! Cho tên đó vào thùng chứa rượu. Thắp đèn lên, giả vờ là một thuyền buôn bình thường.” – Tên còn lại vội bỏ mái chèo xuống, cả hai cùng khiêng Jaejoong vẫn-đang-bất-tỉnh lên, đặt vào một thùng gỗ rỗng. Cái thùng chật hẹp khiến chân cậu bị ép lại đến đau nhức, Jaejoong ráng chịu đựng, cậu biết, cơ hội thoát thân của mình đã ở ngay phía trước.

“Dừng lại! Hai người là ai? Đi đâu?” – Tiếng lính gác vang lên.

“Chúng tôi chỉ là thương nhân nhỏ chở hàng từ thành phố xuống hạ nguồn buôn bán.” – Một trong hai tên nhanh nhảu đáp.

“Thương nhân? Muộn thế này vẫn còn giao thương sao?”

Jaejoong cố tận dụng hết khoảng không gian còn trống giữa đầu gối và vách thùng gỗ, nghiêng người về phía trước lấy đà rồi dùng lưng húc mạnh về phía sau, chỉ hi vọng lính gác nhìn thấy chiếc thùng xê dịch, hoặc ít ra có thể nghe thấy tiếng động kì lạ rồi lại gần kiểm tra kĩ hơn.

“À, do thuyền gặp một vài sự cố nên bị chậm trễ. Hiện tại chúng tôi phải đi cả đêm, hi vọng có thể về trước phiên chợ sáng sớm mai, mong các ngài thương tình.”

Tên lính có lẽ cũng không muốn làm khó dễ gì nhiều giữa đêm hôm khuya khoắt, chỉ hỏi qua loa:

“Có thẻ lưu thông trong thành phố không? Hàng hóa gồm những gì?”

“Dạ, có hai thùng rượu, ít hương liệu và lá thuốc khô, năm kiện vải cùng một số ngũ cốc. Đây là thẻ lưu hành!” – Hắn chìa ra một mảnh thẻ gỗ.

“Được rồi, qua đi!” – Tên đó nhìn qua số hàng chất trên thuyền, khẽ phẩy tay.

“Cảm ơn ngài!” – Hai tên cùng vui mừng, vội vã chèo thuyền đi.

Jaejoong nghe thấy thế càng hoảng hốt, ra sức đẩy vào cạnh thùng gỗ, nhưng không gian vốn đã chật chội, không có đà nên lực đẩy chẳng được bao nhiêu, lại không biết hai kẻ kia còn chất thứ gì lên nắp thùng khiến nó nặng khủng khiếp, đẩy mạnh cỡ nào cũng không hề nhúc nhích. Cậu cố gắng kêu lên nhưng chỉ có thể phát ra mấy tiếng ư ư nho nhỏ, hoàn toàn không đọ lại được với tiếng ồn ào phát ra phía ngoài kia.

“Trời ơi là trời!” – Jaejoong hét lên trong lòng. Chẳng nhẽ tất cả số may mắn trong đời cậu đã dùng hết cho mười chín năm đổ về trước rồi hay sao mà giờ nó đen thui thùi lùi, không có lấy một chút sáng sủa nào như vậy?

***

Rạng sáng, tại trung tâm Sudan do hoàng thân Taten cai trị, phía Bắc biên giới Memphis.

Cạch Cạch Cạch!

Tiếng vật kim loại va vào cánh cửa lớn bằng vàng vang lên giữa hành lang rộng mà vắng vẻ. Một kẻ vận trang phục nô lệ cung kính cúi đầu bẩm báo:

“Thưa Taten điện hạ, Alan và Dima đã trở về!”

Cánh cửa nặng nề mở ra, kèm theo một giọng nói nhàn nhạt không sắc thái nhẹ nhàng cất lên:

“Nhiệm vụ?”

“Dạ, đã thành công ạ!”

“Tốt! Nói bọn chúng chờ ta ở Đại điện.”

“Vâng thưa điện hạ!”

Chậm rãi đứng dậy, để hai nô lệ khoác hoàng phục lên người, y lười nhác liếc nhìn hình ảnh của mình trong chiếc gương lớn bằng vàng, đáy mắt thoáng mang theo ý chán ghét.

Người đời vẫn hình dung về vị hoàng tử thứ hai bằng vô vàn tính từ hoa mỹ, y anh tuấn, ưu tú, mị hoặc là thế, cớ sao bôn ba đánh Đông dẹp Bắc, xuất binh ngang dọc chừng đó năm trời vẫn không đổi lại được một cái liếc mắt của người đó? Rút cuộc y có gì không tốt, không bằng ả ta?

Bản tính y vốn kiêu ngạo, hiếu thắng. Dù là bất kể điều gì, càng khó khăn, y càng có dã tâm muốn chinh phục cho bằng được.

Chậm rãi ngự lên chiếc phản trạm khắc tinh xảo đang chờ sẵn phía ngoài cửa, để lũ nô lệ khom mình khiêng đến Đại điện, khóe môi y khẽ nhếch lên, như có như không vẽ thành một nụ cười nhàn nhạt.

/Lần này, dù là Jung Yunho hay thiên hạ của hắn, cũng đều phải thuộc về tay ta./

***

Part 5.2

“RUỲNH~”

Tiếng chiếc thùng gỗ lớn bị một lực mạnh đẩy đổ, nằm lăn lóc giữa đại sảnh. Nắp thùng bật mở, kế đó là bóng dáng một cậu thanh niên trẻ ngã sõng soài trên nền nhà, khẽ xuýt xoa vì đau.

Cậu ta thoạt nhìn có vẻ chẳng ăn nhập gì với quang cảnh nơi đây – nếu không muốn nói là tương phản một cách sâu sắc. Khác hẳn với những người vận trang phục bằng sợi đay với mái tóc đen dài bện thành những sợi nhỏ và đeo các loại trang sức tương xứng với cấp bậc đứng xung quanh, cậu ta lại mặc một chiếc quần Jeans bó màu đen cùng áo phông trắng rộng thùng thình, mái tóc nâu cắt ngắn ngủn, trên tay còn đeo thứ gì đó có màu sắc cùng hình thù vô cùng kì dị. Có vẻ tay và chân cậu ta vẫn chưa thể cử động nổi sau nguyên một đêm nằm “bó giò” trong không gian chật hẹp của chiếc thùng gỗ, vì thế cậu chỉ im lặng nhìn theo vạt áo dát vàng lấp lánh đang chậm rãi tiến đến gần mình.

“Ngươi chắc đúng là ả ta chứ?” – Giọng nói nhẹ như hơi thở từ tốn vang lên, lại khiến cho hai tên thuộc hạ kinh sợ quỳ sụp xuống đất, líu ríu đáp:

“Dạ, thưa điện hạ, thần đã so sánh rất kĩ với bức họa Ngài đưa, ngoại trừ đầu tóc cùng trang phục có chút quái dị, có lẽ là đang cải trang, còn lại chắc chắn chính là Cleona, không thể nhầm được ạ! Có điều…”

“Nói!”

Một trong hai tên khúm núm đứng lên, tới gần hắn khom người lẩm bẩm gì đó. Jaejoong hiện tại dù muốn thế nào cũng không thể điều khiển nổi tứ chi tê rần rần của mình, chỉ biết ngửa cổ nhìn về phía chủ tớ bọn họ, thầm cảm thán, tên chủ nhân kia nhìn dung mạo cũng không đến nỗi nào, nếu hắn không ở đây làm vương tử mà xuyên không đến thời của cậu không chừng còn có thể làm super star, hoặc bét ra cũng trở thành siêu mẫu thế giới, chậc, nhan sắc kia nhìn kĩ cũng chẳng thua kém Wu Yifan là bao…

“Là như vậy sao?” – Đột nhiên, đôi mắt lạnh lẽo của y lia tới chỗ cậu, Jaejoong nhất thời đông cứng, chẳng hiểu sao nghe cái giọng này cậu lại thấy sởn hết cả gai ốc, công nhận nhìn trực diện còn đẹp trai hơn, nhưng tâm địa thì chắc chắn chẳng tốt đẹp chút nào.

“Trước đây, ta còn nghĩ lí do hắn từ chối ta là do ngại điều tiếng, ngại mất đi sự tín nhiệm trong hoàng tộc nên mới phải nhắm mắt chọn bừa một ả đàn bà, như thế ít ra, ta còn có thể thông cảm cho hắn…” – Tiến đến gần, đôi tay thon dài lạnh lẽo chậm rãi nâng cằm cậu lên, tuy rằng âm lượng của y trước sau không đổi, nhưng nhiệt độ trong ánh mắt đã hạ thấp mấy phần – “…nhưng hiện tại, ta lại phát hiện ra, những gì ta vì hắn lao tâm khổ tứ lo nghĩ hóa ra chỉ là vô nghĩa, hắn lờ đi hết thảy tâm tình của ta, không phải vì hắn sợ đi vào vết xe đổ thu nạp phi tần là nam giới khiến hoàng triều dị nghị, dân chúng bất an, mà chẳng qua là vì hắn đã có người khác trong lòng…”

“Chờ một lát, anh gì ơi!” – Jaejoong khẽ nghiêng đầu thoát khỏi bàn tay y, cố nở một nụ cười méo xẹo  – “Xin lỗi vì cắt ngang bài diễn văn của anh thế này, nhưng tôi nghĩ anh thật sự bắt nhầm người rồi, tôi vốn dĩ không phải người ở đây, càng không phải Cleona gì đó mà anh cần tìm đâu.”

Đôi mắt sắc bén khẽ nheo lại, y nhếch mép cười:

“Cũng khá đấy, lâu rồi không có kẻ nào dám to gan nhìn vào mắt ta mà nói chuyện. Ngươi có biết những kẻ như thế sẽ có kết cục thế nào không?”

/Kết kết cái con khỉ. Lại giở giọng điệu của mấy thằng có quyền có thế/ – Jaejoong âm thầm bĩu môi bất mãn – /Tưởng mày thừa vàng đem ra dính khắp người mà cậu đây sợ mày chắc, chẳng qua cậu đây phải sống để còn quay lại hiện tại thôi, còn tới hai bài luận văn chưa kịp nộp nữa, mà chưa đầy bốn tháng sau là phải thi cuối kì rồi, ashhh/

Cậu thầm nhẩm nhẩm lại trong đầu, triều đại Tatukhan thứ tư có cả thảy sáu vị vương tử, mười tám công chúa. Loại trừ Tatukhan V lên ngôi, còn lại năm vương tử được cử đi trấn thủ tại năm thành ốc rải rác tại biên giới, hai trong năm liên hôn chính trị với nước láng giềng, một nhu nhược an phận làm vương một xứ, chỉ còn lại hai vương tử có mưu đồ tạo phản , trong đó một người bị phát hiện và xử tử bốn năm trước khi Tatukhan V cùng Cleona qua đời, người còn lại lên ngôi ngay sau đó, lấy hiệu là Taten. Tuy rằng không rõ cậu xuyên về đây chính xác là ở thời điểm nào, nhưng qua cách nói chuyện của người kia cậu có thể đoán ra sơ sơ, Tatukhan V đã lên ngôi, và y có lẽ là một trong hai vị vương tử có ý đồ tạo phản.

Và một điều nữa…là y đem lòng yêu chính anh trai ruột của mình.

 

 

“Tôi…à, thần biết…biết tội!” – Miễn cưỡng học theo đám nô lệ kia thổ ra một câu, cậu cúi đầu xuống, sau đó rất nhanh liền ngẩng lên – “Nhưng thiệt tình là anh bắt nhầm người rồi. Tôi là Kim Jaejoong, bố người Hàn mẹ người Mỹ, sinh ra và lớn lên tại Hàn Quốc, hiện đang du học tại Anh.  Tôi theo đoàn khảo sát tới Ai Cập, trong lúc cùng hai người bạn vào khám phá một kim tự tháp chưa được khai quật thì bị bọ ăn xác tấn công, bạn tôi chết hết, sau đó tôi bị rắn cắn, sau đó của sau đó thì khi tôi tỉnh dậy đã thấy mình bị người của anh trói thành một cục ở trên thuyền rồi, tôi không phải Cleona và cũng không biết ai là Cleona hết, càng không biết cái người mà anh vừa nhắc tới là người nào, vậy nên chúng ta có thể nhanh chóng kết thúc hiểu lầm tại đây và anh thả tôi ra để tôi tìm cách trở về thời của tôi, sau đó thì đường ai nấy đi, tôi sẽ không nhớ tới cái bản mặt đẹp trai của anh và anh cũng hãy quên béng tôi đi, chúng ta xem như chưa từng quen và chuyện cũng như chưa bắt đầu, OK?” – Cậu phát huy sở trường bắn một tràng, cố gắng không vô tình nhìn vào mặt y. Ôi trời cao đất mẹ ơi, nói chuyện cái kiểu này ba hôm cậu đây lé mắt mất.

“Rút cuộc ngươi đang nói cái gì?”

Vết hằn giữa trán người nọ càng lúc càng sâu, cánh tay y thoáng động giơ lên, Jaejoong theo phản xạ liền nhanh chóng đưa tay lên đỡ. Kết quả là từ định bóp cổ cậu, y lại chuyển hướng sang cánh tay, cười nhạt một tiếng.

“Ha, Thần nữ chưởng quản Thần điện, chiếc nhẫn biểu trưng cho thân phận cao quý của ngươi đâu rồi? Xem ra vị thế của ngươi dường như cũng đâu còn được như trước nữa.” – Nụ cười của y dần chuyển thành cay độc – “À mà không, ngươi vốn đâu phải Thần nữ, chỉ là một kẻ giả mạo giới tính để lọt vào chốn linh thiêng, nếu việc này được đưa ra trước Hoàng triều, xem ra Yu…hm, hắn ta hẳn sẽ khó xử lắm! Nói không chừng, cả mẹ của các người cũng khó được yên…”

 

“Lần này, xem ra ta thắng chắc rồi!” – Đứng dậy phất vạt áo choàng, y xoay người đi, nhìn xuống tên thuộc hạ nãy giờ vẫn quỳ rạp dưới đất – “Đã gửi thư đến Pharaon của chúng ta rồi chứ?”

Sau khi nhận được câu trả lời hài lòng, y lạnh lùng phẩy tay về phía cậu hạ lệnh:

“Mang vào tẩm cung!”

 

***

Ngày đầu tiên xuyên về quá khứ hết bị trói, bị bó, bị quẳng, bị dọa nạt, lại còn gặp ngay phải một thằng vừa đẹp trai vừa có tiền vừa có quyền nhưng mà bị điên, hơn nữa còn là dạng thiểu năng có chọn lọc, nói tiếng người cũng không chịu hiểu, thực sự khiến cho một thanh niên nổi tiếng gương mẫu, ngoan ngoãn xúc đổ đi không hết như Jaejoong cũng muốn chửi thề rồi!

Advertisements

4 responses to “[Longfic] Chuyện tình Sông Nile – Chương 5

  1. Huhu em cu tuong au drop fix r, hay lam, nhanh nhanh post tip nha au

    Like

  2. Hay quá à.. Lúc đầu mình cứ tưởng cốt truyện của bạn sẽ đậm chất nữ Hoàng ai cập chứ..ai ngờ truyện của bạn lại có một cốt truyện rất riêng, rất hay, rất hấp dẫn luôn…^^ hóng chap tiếp của bạn nha…^3^

    Liked by 1 person

  3. Hay quá nha. Nàng mau ra cháp nhé. Đừng quên fic đấu🙏🤗

    Like

Góp ý cho bạn Hồ Ly nào~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s